Tác phẩm dự thi lọt vào vòng chung khảo: ĐIỀU CON NUỐI TIẾC

71

Cuộc thi: “Sáng tác Văn học, Nghệ thuật và Báo chí về Đạo hiếu” – năm 2020
Vòng chung khảo
———————
Tác phẩm dự thi: ĐIỀU CON NUỐI TIẾC
MS 120 Văn xuôi

Trên đời này, điều quý giá nhất cũng là điều ta nuối tiếc nhất. Nhân duyên giữa người với người là một đoạn đường, nhưng dẫu có tưởng tượng thì con cũng không thể ngờ viễn cảnh  đoạn đường ấy lại ngắn đến vậy.

“Cha mẹ còn, cuộc đời vẫn còn nơi để ta đến
Cha mẹ mất rồi, đời này chỉ còn lại lối về.”

Sinh ra làm con của ba mẹ là điều mà con cảm thấy hạnh phúc và quý giá nhất. Nếu có một điều ước, con ước kiếp sau con vẫn là con của ba mẹ. Nuối tiếc nhất trên cuộc đời này của con là lúc mình chưa trưởng thành, chưa đủ khả năng báo đáp công ơn sinh dưỡng thì ba mẹ đã không còn. Chút kỷ niệm, chút dư âm ít ỏi ngày còn bé cứ dai dẳng và ám ảnh con cho tới tận bây giờ. Con nhớ mãi gương mặt hiền hòa của ba, nhớ mãi nụ cười thân thương của mẹ. Những lần con hư, những lần con ích kỷ đã làm phiền lòng mẹ cha, vì lúc ấy con chưa đủ nhận thức để hiểu được đâu là Đạo Hiếu, đâu là quý giá, đâu là quan trọng nhất. Khi con bước sang ngưỡng tuổi 12, cái tuổi hồn nhiên ngây ngô của một đứa trẻ chỉ biết cắp sách đến trường, chỉ biết ăn, biết chơi và ngủ như những bạn bè cùng trang lứa,  thì con lại phải đối diện với những mất mát lớn về tinh thần, nó đã ập đến với con. Cho đến lúc con đủ trưởng thành, hiểu rõ về mọi thứ thì lúc đó con lại không có ba mẹ cạnh bên. Mất đi tất cả cũng là lúc con bắt đầu trải nghiệm sự cô đơn, bất hạnh, thiếu hụt tình thương, khó khăn về mọi mặt. “Ba” và “mẹ” là hai từ rất đỗi bình thường cho tới khi mãi mãi không được gọi nữa thì con mới thấy giá trị thật sự. Nỗi đau, sự mất mát được đong đếm bằng những ngày tháng cô đơn, khi vòng tay ba mẹ được ví như bầu trời chở che cho con trên mọi nẽo đường không còn nữa, cũng là lúc con phải tập học cách trưởng thành, tập học cách bước làm sao để không ngã trong xã hội đầy cạm bẫy. Lúc đủ nhận thức và bắt đầu đạt được những thành tựu nhất định thì con chỉ ước những thứ ấy có thể đổi lại được ba mẹ , đổi lại những ngày tháng cơ cực nhưng đầy đủ tình thương của tuổi thơ.

“Với tay con níu thời gian
Thời gian lặng lẽ đi vào hư vô.”

Rồi mọi ký ức trong con cứ ùa về làm con đau thắt giữa lồng ngực. Con lại nhớ nữa rồi, nhớ những lần ít ỏi được nếp vào lòng mẹ, được ba cõng trên vai mỗi khi đi làm về. Dù mệt mỏi cả ngày với bao công việc ngoài đồng nhưng ba mẹ lúc nào cũng sát cánh cùng con, cho con biết bao hy vọng và mơ ước. Nhớ lại con vẫn thấy lòng đau nhói, năm ấy con còn nhỏ bé tẹo vậy mà tóc ba đã điểm sương, thân hình mẹ cũng héo mòn theo năm tháng vì chăm lo cho đàn con dại. Con vẫn còn tiếc nuối vì con chưa kịp nói lên lời cảm ơn, chưa một lần san sẻ được một chút gánh nặng nào thì hai người đã vội vã ra đi như vậy. Con đã cố gắng gượng dậy, bừng tỉnh để ngộ nhận rằng, đời nầy, mọi thứ đều là tạm bợ. Có hợp sẽ có tan, dù ba mẹ có đi đâu, có về đâu, trong cơ thể này, con vẫn đang chảy dòng máu của ba mẹ, con đang sống cho ba mẹ, con sống vì ba mẹ. Chưa bao giờ con hối hận khi làm con của ba mẹ, con chỉ tiếc đời này mình bất lực trước quy luật nhân sinh của cuộc đời, nhìn từng người thân ra đi như một định luật mà con lại chỉ biết hai dòng lệ chảy mà nhìn theo. Nguyện cho ba mẹ sẽ bình an bên kia thế giới.

Hôm ấy tôi sững sờ
Và nghi ngờ trời đất
Từ nay tôi hết thấy
Trên trán Mẹ hôn con
Những khi tôi phải đòn
Đau lòng mẹ la lại
Kìa nhà ai bên cạnh
Mẹ con vỗ về nhau
Tìm mẹ tôi không thấy
Khi buồn biết trốn đâu
Hoàng hôn phủ trên mộ
Chuông chùa nhẹ rơi rơi
Tôi biết tôi mất mẹ
Là mất cả bầu trời.

Cầu mong ở một kiếp nào đó đoạn nhân duyên ấy sẽ dài thêm, để đứa con dại báo đáp ân sinh thành.

———————————–

Tác giả dự thi: Huỳnh Thị Thu
Địa chỉ: Đường Khánh Bình 45, Phường Khánh Bình, thị xã Tân Uyên, tỉnh Bình Dương