Tác phẩm dự thi lọt vào vòng chung khảo: Chùm thơ của TRẦN ĐỨC TÍN

415

Cuộc thi: “Sáng tác Văn học, Nghệ thuật và Báo chí về Đạo hiếu” – năm 2020
Vòng chung khảo
———————
Tác phẩm dự thi: Chùm thơ của TRẦN ĐỨC TÍN
MS 078 Thơ

Bài 1:
mẹ ơi! Vu lan…

mười năm mẹ nhỉ, mười năm chẵn
con xa mẹ dan díu chốn phồn hoa
con những tưởng mang mơ ước đi xa…
giờ mới biết:
đời không dung thứ mộng lạ!

mười năm mẹ ạ
đời bẩn chật
đôi lúc con rao bán hồn mình
để đổi lấy… thương đau.
mười năm rồi
hoa tím vẫn xanh xao
như dáng mẹ vẫn gầy hao nỗi nhớ
lời ru mẹ vẫn đong đầy muôn thuở
nhưng con luôn chở nỗi buồn nên lạc lối chơi vơi…

mười năm qua
một chiếc áo héo hon
con vẫn vấp ngã trong bước đi thành bại
như câu nói chẳng bao giờ khuếch đại:
không lớn nỗi thành người khi xa mẹ, mẹ ơi!

mười năm qua
giờ chợt hỏi quê đâu?
con dại dột chỉ thấy chiếc áo nâu
quê là mẹ. Trong tận sâu, con biết
nhưng bao mùa Vu lan con vẫn biết:
không màu hoa nào cho con mẹ…
mẹ ơi!

Bài 2:
ở đậu nhà mình

mẹ biết con ăn cay nên nấu món nào cũng cho ớt
dù khi thử mẹ nhăn mặt nhíu mài
mẹ biết con buồn
nên không ngăn con giang hồ khoác áo
mẹ chỉ nhìn và nhắn: nhớ về…

chắc mẹ cũng biết con khóc
trong đêm lạ lẫm không người
ướt đầm ly rượu
đau đáu vết quê hương
tiếng nấc tím cả ruộng đồng qua chiếc phone không giấu được
mẹ thì thầm… không sao đâu con!

con muộn màng
vai ba lô ngày quay lại
ở đậu nhà mình
khóc làn khói
đi hoang
sau hè…

Bài 3:
nhắn với con yêu

hay tin con vừa đến
trước cơn bão số 3 đổ bộ vào đất liền
con cũng đổ bộ vào cuộc đời cha mẹ
trời thôi giông
gió giật mình nũng nịu
vạt nắng cuối trời bỗng nhoẻn miệng cười tươi
cha ngày 12 tiếng chỉ thấy mùn cưa và gỗ
từng thớ gỗ căng tràn bắp tay loang loáng mồ hôi phì phào thở
nghĩ tới con
đôi lúc cha cười rồi tự thấy ngốc nghếch quá đỗi
mẹ lại một mình ngồi mải mòn với bàn đạp máy may
con gái ạ
con quấy mẹ đau suốt hai ngày chưa ngủ
cha đành nhủ lòng: đừng nhõng nhẽo mà đau mẹ nhé con!
con gái ạ
trời vẫn hồng chân ta vàng hoa cỏ
ngủ đi con theo từng lời mẹ ru
hát đi con nhà mình hoa vừa nở
hoa cuộc đời cha mẹ dâng con!

Bài 4:
lạy mẹ: con đã lưu vong

ngày xưa chỗ ướt mẹ nằm
bây giờ chỗ ướt cay bầm mắt con
man di qua tháng cô hồn
mồ côi
con khấn
bồn chồn quê xa
mẹ ra
đồng vắng
bỏ nhà
chiều nay
không một chuyến phà qua sông
mọp quỳ trời đất mênh mông
lạy mẹ
con đã
lưu vong
quê mình.

Bài 5:
tím hoang


mười năm có hơn rồi mẹ nhỉ
ngày con bỏ làng, bỏ xứ ra đi
bằng lăng tím quê mình biền biệt khóc
đôi chín tròn, liều lĩnh mộng xuân thì

ngày về quê qua nửa đời mẹ ạ
con bơ phờ, gắt gỏng, chán chường
mẹ vẫn thế hiền từ và nhẫn nại
con lỡ rồi… trót ôm lấy gió sương

gã du tử ngàn đời khờ khạo
tìm xa xôi chân lí cuộc người mình
đã lắm lần con quỵ ngã, lang thang
vắt kiệt cùng giọt hoang nào khờ dại

con bất lực gieo hồn vào câu hát
màu tím quê mình sao tím đến hanh hao…


                                                              —————————-
Tác giả dự thi: Trần Đức Tín
Địa chỉ: B19/394P, đường Nguyễn Đình Kiên, Ấp 2, Tân Nhựt, Bình Chánh,  Tp. Hồ Chí Minh.