Tác phẩm đạt giải khuyến khích: “Chùm thơ 11 bài” của tác giả Đỗ Đình Thắng

Cuộc thi “Sáng tác các tác phẩm về đạo Hiếu” – năm 2018

Vòng chung khảo

GIẢI KHUYẾN KHÍCH

———————-

Tác phẩm: CHÙM THƠ (11 bài)

Tác giả dự thi: Đỗ Đình Thắng

Ảnh minh họa

 

NHỚ CHA

Thoáng qua đã mấy năm rồi

Thời gian lặng lẽ buồn trôi âm thầm

Tần ngần con với lặng câm

Nghĩa trang lạnh lẽo, cha nằm đơn côi

 

Nấm mồ hiu quạnh bên đồi

Cát vôi bọc nỗi buồn vui lặng thầm

Bạn cùng cỏ úa mây râm

Cha ơi tử biệt tình thâm chia lìa

 

Niềm đau nọ, nỗi sầu kia

Thương cha mà chẳng giúp gì được cha

Nén lòng mà lệ cứ sa

Xót đau nhân thế khó qua vô thường

 

Xót lòng gánh nỗi niềm thương

Bởi tình thâm bỗng xuôi đường biệt ly

Nghĩa ân gói lại những gì

Phù tang bao phủ con quỳ lặng câm…

 

Nhớ cha con trở về thăm

Bỏ nhà vắng lạnh cha nằm nghĩa trang

Bần thần chết lặng đồi hoang

Tim rưng rưng nhịp lệ giàn giụa sa

 

Giờ con biết niệm  Di Đà

Cầu mười phương Phật hải hà xót thương

Độ cha thoát khỏi ba đường

Vãng sanh Phật quốc Tây phương tịnh trần.

 

NGÀY GIỖ MẸ

Ngày giỗ Mẹ thắp nén trầm hương viếng

Gởi khói lam đến viễn xứ thăm Người

Con lặng thầm dâng Mẹ đóa vô ưu

Mong cõi ấy Mẹ cười vui đón nhận

 

Suốt cả đời vì con hoài lận đận

Chưa một lần thấy Mẹ ngắm dung nhan

Tháng vô tình, ngày lặng lẽ sang trang

Tóc xanh Mẹ… ngỡ ngàng thay màu mới

 

Điều không hẹn cuộn lòng con chới với

Chia ly nào có đợi giấc “Nam Kha”

Cửa vô thường tàn nhẫn mở toang ra

Thế là hết, từ nay con vắng Mẹ !

 

Ngày giỗ đến tủi buồn trong đơn lẻ

Lòng ngậm ngùi tủi phận kẻ mồ côi

Di ảnh Người im lặng chẳng một lời

Sao không trách điều gì đi hỡi Mẹ ?!

 

Khói nhang bay, hương án buồn vắng vẻ

Con thầm cầu vong Mẹ sớm siêu sinh

Lời nguyện này mong Tam Bảo chứng minh

Cầu chư Phật kết duyên lành vong Mẫu

 

Ai mất Mẹ mới tận nguồn hiểu thấu

Niềm xót xa đau đáu quặn thắt lòng

Ngàn nguyện cầu con cũng chỉ thầm mong

Mẹ mãi mãi sống đời nơi dương thế !

 

Dẫu con hiểu cuộc đời luôn dâu bể

Nhưng sao lòng khó thể tránh buồn rơi

Ân tình này nặng dạ lắm Người ơi

Giờ chỉ biết nguyện lời Kinh giải thoát

 

Đêm tĩnh mịch chuông chùa vang lảnh lót

Phẩm diệu Kinh niệm không sót lời nào

Công đức này dẫu chẳng có là bao

Nguyện hồi hướng cho vong linh từ Mẫu.

 

XUÂN VỀ  BÊN  MẸ

Trăm thương gởi hết cho con

Ngàn nhớ gói lại mỏi mòn tháng năm

Con từ đất khách xa xăm

Nơi xứ lạ như biệt tăm chưa hề…

 

Bao năm phiêu bạt con về

Nhìn dáng mẹ giữa vườn quê hao gầy

Mẹ ơi con có hôm nay

Là từ ân trọng đong đầy yêu thương

 

Khói lam quyện với chiều sương

Hóa làn tóc mẹ sang đường bạch vân

Quặn lòng bước giữa tần ngần

Nỗi niềm thương mẹ muôn lần mẹ ơi

 

Chấp tay con khấn Bụt Trời

Cầu sao mẹ mãi sống đời an yên

Chẳng còn lo lắng buồn phiền

Vui cùng con cháu trọn niềm yêu thương

 

Xuân về  khai đóa chơn thường

Cúc vàng thơm ngát ngoài vườn mẹ tôi

Bao mùa hiu quạnh cút côi

Nay về sum họp… mẹ ơi ấm lòng.

 

MÙA TỰ TỨ

Mùa tự tứ đã về rồi đó bạn

Chúc mừng ai trên ngực đóa hồng tươi

Bởi nhân thế song hành cùng hữu hạn

Phụ mẫu còn đời mãi trọn niềm vui

 

Ôi thật tuyệt ! Vu Lan cài hồng thắm

Nở xinh tươi trên trước mỗi trái tim

Là hạnh phúc bên đời còn vui lắm

Vì tình thân phụ mẫu dễ đâu tìm…

 

Xin chia sẻ cùng ai màu hoa trắng

Hiểu bên đời chẳng còn nữa song thân

Làm sao vui,  khi nỗi lòng thiếu vắng

Mẹ Cha yêu không còn ở dương trần

 

Mùa Tự Tứ nhắc cho người phải nhớ

Ơn sinh thành non bể của Mẹ cha

Dưỡng  dục ân một đời ta nặng nợ

Nên dặn lòng luôn nhớ kẻo phôi pha.

 

MẸ  ƠI  !…

Thắp nén hương lòng con kính dâng

Nghẹn ngào thương tiếc dạ bâng khuâng

Từ nay thôi hết còn đâu nữa

Bóng mẹ thương yêu để gũi gần

 

Tiễn mẹ rời xa khỏi thế gian

Lòng con đau xót đến muôn vàn

Mẹ hỡi từ nay tình mẫu tử

Ai hoài đọng mãi nhánh phù tang

 

Mẹ đã đi về cõi thiên thu

Mênh mông chốn ấy thật xa mù

Nhưng lời dạy dỗ còn đọng mãi

Ấm áp suốt đời khúc Mẹ  ru

 

Vu Lan về đó Mẫu thân ơi

Riêng con đứng lặng ở bên đời

Tự trách chưa tròn câu hiếu thảo

Để lòng rưng rức giọt buồn rơi

 

BẢN TÌNH CA VỀ  MẸ

Ai tấu bản tình ca về mẹ

Khiến cho lòng con trẻ trầm tư

Vạn yêu thương, vạn ngôn từ

Ngân hoài mà vẫn không dư lời nào

 

Mẹ hiền là ánh sao đêm sáng

Soi bước con qua tháng năm dài

Dìu con cập bến tương lai

Dẫn con vượt mọi chông gai thăng trầm

 

Mẹ vì con chẳng lần than thở

Suốt một đời gây nợ nghiệp thân

Bao năm buôn tảo bán tần

Mong con no ấm chẳng cần nghỉ ngơi

 

Mẹ mãi dành cả đời lo lắng

Cầu mong con chiến thắng mọi điều

Mẹ trao con trẻ thật nhiều

Chẳng gì sánh được tình yêu Mẹ hiền

 

Bản tình ca thiêng liêng Mẹ tặng

Suốt một đời mang nặng đẻ đau

Ai người hiếu tử hãy mau

Báo ân dưỡng dục cù lao song đường…

 

ĐỜI MẸ

Một kiếp mưu sinh tựa phận cò

Suốt đời lặn lội cả đời lo

Bao tình gửi hết về con trẻ

Nghĩa Mẹ trùng trùng khó thể đo

 

Thương con cực khổ cam lòng chịu

Yêu chồng gạt hết mọi âu lo

Buồn vui Mẹ chẳng màng riêng  nữa

Chỉ ước chồng con đặng ấm no.

 

MẸ

Đông sang giọt nắng chẳng buồn rơi

Cái ấm đi đâu tận cuối trời

Lưng còng Mẹ mãi lo cơm áo

Nặng gánh bao nhiêu món nợ đời

 

Bao tình gởi hết về con trẻ

Yêu chồng trọn đạo chẳng hề vơi

Cả đời thầm lặng như chiếc bóng

Mẹ chẳng lần nào được thảnh thơi

 

HÃY YÊU MẸ KHI MẸ CÒN BÊN TA

Đừng đợi đến ngày Mẹ về với đất

Mới giật mình, rồi khóc lóc tiếc thương

Bởi cuộc đời có lắm sự vô thường

Tạo dâu bể chẳng ai lường trước được

 

Ai còn Mẹ là người còn có phước

Vu Lan về trước ngực đóa hồng tươi

Dẫu gian nan có Mẹ tặng nụ cười

Ôi thật đẹp ! Một kiếp người hạnh phúc !

 

Trên phố đời, giữa dòng người chen chúc

Bất chợt hôm nay lúc buổi chiều tà

Ta ngã nón tiễn đưa người xa lạ

Mẹ của ai kia đã qua cõi vĩnh hằng

 

Rồi trầm tư ta nghĩ có phải chăng

Tiếng khóc kia thầm lặng đến với mình

Vào một ngày ta chẳng thể không tin

Khi thời khắc vô thường lên tiếng gọi

 

Và lúc ấy bao nhiêu điều muốn nói

Cùng Mẹ yêu, nhưng thôi đã muộn màng

Khi trên đầu ta trắng mảnh khăn tang

Cũng là lúc Mẹ  sang miền đất lạ

 

Mấy nén hương thay cho lời từ tạ

Tiễn Mẹ về một thế giới xa xăm

Rồi từ nay sẽ mãi mãi bặt tăm

Con và Mẹ sẽ ngàn năm vĩnh biệt

 

Ai còn Mẹ hãy một lòng tha thiết

Trao yêu thương và phụng dưỡng Mẹ hiền

Đừng gieo chi để Mẹ phải ưu phiền

Tâm luôn nghĩ đầu tiên điều hiếu thảo

 

Vu Lan đến cho ta mùa khai giáo

Đức Phật Đà chỉ bảo tự ngàn xưa

Ơn Mẹ – Cha trả muôn kiếp chẳng vừa

Nên ai hỡi nhớ chừa điều ngỗ nghịch

 

NHỚ MẸ

Con còn bé Mẹ đã về viễn xứ

Giọt mồ côi từ đó thấm vào đời

Bao nhung nhớ con gởi mùa Tự Tứ

Giọt  thương thầm đọng mãi Mẹ hiền ơi !

 

Ngày lam lũ trong vòng tay anh chị

Đêm cô liêu con nhớ… nhớ thật nhiều

Con thầm ước chỉ một điều giản dị

Rằng con  luôn có được Mẹ cưng chiều

 

Dẫu mọi thứ tan theo cùng dâu bể

Nhưng thâm tình mẫu tử dễ nào phai

Con lớn lên theo trầm thăng cuộc thế

Đục trong nào đâu thể tỏ cùng ai

 

Ngày giỗ đến lệ nhòa trong hiu quạnh

Thương nhớ nào đọng mãi chẳng hề vơi

Hạ nồng nàn riêng tim con buốt lạnh

Gói nguyện cầu xin  gởi Mẹ hiền ơi !

 

BƯỚC CHÂN TỈNH THỨC

Từng bước đi thật nhẹ

Ta nghe lòng thảnh thơi

Niệm trược ơi buông nhé

An lạc cùng ta thôi

 

Ngoài kia con sóng vỗ

Là bao con sóng đời

Mặc có là bão tố

Chánh niệm hoài trong tôi

 

Từng bước về tỉnh thức

Để niệm sầu rơi rơi

An vui ngay hiện thực

Chứ đâu quá xa vời

 

Niết Bàn nào dặm vợi

Chẳng phải bên kia đời

Mà ở ngay hiện tại

Khi lòng mình thảnh thơi

Đỗ Đình Thắng

Xã Đại Thạnh, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

Tác phẩm đạt giải khuyến khích (phóng sự): “Phát huy truyền thống Đạo hiếu và Dân tộc” của tác giả nhóm Y bác sĩ Trường Xuân Đường

Cuộc thi “Sáng tác các tác phẩm về đạo Hiếu” – năm 2018 Vòng chung khảo GIẢI KHUYẾN KHÍCH ———————- Tác phẩm: TRƯỜNG XUÂN ĐƯỜNG PHÁT HUY TRUYỀN THỐNG ĐẠO HIẾU …

X