Tác phẩm đạt giải ba: “Chùm thơ về Mẹ” của tác giả Thích Như Giải

Cuộc thi “Sáng tác các tác phẩm về đạo Hiếu” – năm 2018

Vòng chung khảo

GIẢI BA

———————-

Tác phẩm: CHÙM THƠ VỀ MẸ

Tác giả: Thích Như Giải (Lũy Tre Xanh)

 

NGƯỜI ƠI TẾT CÓ NHỚ QUÊ

Người ơi tết có nhớ quê

Nhớ hương mai rộ đường về lối xưa

Có còn nhớ mứt hạt dưa

Nhớ mùi bánh tét ban trưa ru hồn

Quê hương chuyện mất việc còn

Tình thân người có mõi mòn trong nhau

Sắc xuân đang đổi da màu

Vườn chùa khóm cúc nhớ nhau quê nhà

Gió đông bắc rắc thịt da

Hồn xuân vẫn đén như xa như gần

Hình quê dào dạt ly nhân

Cây đa bến nước nghĩ lâng lâng lòng

Sông Thu Bồn có đợi mong

Hồn người viễn xứ nỗi lòng phương xa

Cây nêu câu đối vẫn là

Hồn tiên tổ chút ruột rà trẻ thơ

Xuân về người có bơ vơ

Nỗi lòng xứ lạ tết chờ hương quê

Nôn nao xa xứ mong về

Mẹ già tựa cửa mắt đê mê nhìn

Trời xa bóng nhạn bặt tin

Bâng khuâng người đợi mắt nhìn chân mây

Hương mai trong gió đong đầy

Nhìn sương ngọn cỏ mà lây lấc buồn

Một lần xa nhớ cội nguồn

Cuối nắm nỗi nhớ lệ tuồng với ai

Hương trà quyện với sương mai

Giữa dòng xuôi ngược mấy ai bạn cùng

Gió đưa nhẹ khói hương trầm

Quê hương như bóng âm thầm xót xa

Nắng chiều vàng vọt thiết tha

Cánh cò vẫn cứ bay ra ngóng vào

Sông Vu Gia có cuộn trào

Như lòng con trẻ biết bao nỗi niềm

Cố nhân ơi thổn thức tim

Lòng xưa cố quận con tìm nơi đâu

 

MẸ LÀ TẤT CẢ MẸ ƠI

Tháng hai Mậu tuất đến rồi

Là ngày húy nhật ôi thôi nhớ người

Ngày xuân rồi cứ dần lui

Nhớ ơi là nhớ bùi ngùi mẹ ơi

Từ khi lạnh ngắt mồ côi

À ơi da diết những lời mẹ ru

Cuộc đời mẹ bầu trời thu

Ấm êm chi lạ tiếng ru trưa hè

Gió về lay lắc lũy tre

Đưa con vào giấc trưa hè thong dong

Mẹ ơi quặn thắt cả lòng

Vì đàn con trẻ chẳng mong rỗi nhàn

khi cuối bãi lúc đầu làng

Ống quần cao thấp nắng vàng hắt hiu

Bờ mương bóng mẹ liêu xiêu

Tảo tần vì trẻ gánh nhiều sầu vương

Mẹ là bóng mát quê hương

Mẹ là mía ngọt mật đường Mẹ ơi

Kính yêu mẹ nguyện một lời

Tây phương mẹ dạo nhẹ vơi nỗi niềm

Liên tòa theo nhịp con tim

Tâm thanh ý sáng nổi chìm bỏ buông

 

KÍNH DÂNG BA

Nỗi niềm Ba hỡi có hay

Thương Ba năm tháng đắng cay cuộc đời

Chăm con không nói nên lời

Miếng cơm manh áo một trời yêu thương

Ba ơi… Nhớ lắm đêm trường

Hắt hiu nỗi nhớ vấn vương bóng hình

Giờ Ba biền biết lặng thinh

Cù lao chín chữ nghĩa tình oằn vai.

Ba ơi lệ chảy hai hàng

Vì con Ba mãi nặng mang nỗi niềm

Ba ơi con quặn trái tim

Mất Ba con trẻ biết tìm nơi đâu

Đêm nay gió thét mây sầu

Thương Ba xuôi ngược bể dâu cuộc đời

Ba đã đi thật rồi đi thật xa

Lạnh ngắt lòng con lúc về nhà

Tình Ba Nghiêm Phụ thương yêu quá

Với cuộc đời ân nghĩa thật bao la.

Nhớ Ba lặng lẽ khi chiều đến

Trông ngóng đàn con giữa lá vàng

Bước chân con trẻ đi khắp chốn

Ngôi nhà mấy mét vẫn mênh mang.

 

NHỚ MẸ – 01

Mẹ cõng con đi suốt cuộc đời

Cõng từng giọng hát nhịp à ơi

Giờ con cõng mẹ đi lần cuối

Xót dạ đau lòng lắm Mẹ ơi!

Tám mươi năm lẻ ở cõi trần

Xuôi ngược đủ đường cực tấm thân

Nuôi con không quãng bao cực khổ

Sắn khoai cay đắng Mẹ lãnh phần.

Nhớ thuở ấu thơ cha qua đời

Đàn con khờ dại giữa chơi vơi

Nhìn lên không có người nương cậy

Ngó xuống biết bao kẻ ngạo đời

Mồ côi con thấm lắm Mẹ ơi!

Nặng nhẹ xung quanh gánh đủ lời

Cảm thông thương quý chưa từng có

Chèn ép khinh chê đến chẳng mời

Mẹ ơi chỉ Mẹ với chúng con

Bảo bọc dưỡng nuôi quyết sống còn

Giờ đây con trẻ đà khôn lớn

Vẫn nhớ hoài “còn nước còn non”

“Còn trời còn nước còn non”

Con còn có Mẹ thì còn ấm thân

Mẹ ơi ! Giữa cõi phong trần

Bao nhiêu cay đắng Mẹ giành hết trơn

Giờ đây con tủi con buồn

Mẹ đi rũ bỏ nguồn cơn u sầu

An lòng thư thả trời Tây

Mẹ về cõi Phật nơi này xả buông

Bỏ đi hết mọi u buồn.

Mẹ ơi ! Con nguyện xới vun phúc lành

Cầu mong cho Mẹ thông hanh

Trợ thêm phúc lực gửi giành Mẹ tôi

Hoa sen mong Mẹ an ngồi

Liên trì Mẹ dạo Con côi kính mừng.

 

NHỚ MẸ – 02

Về nhà chẳng thấy Mẹ đâu

Trên tay hoa bỗng héo sầu thời gian

Tháng 3 ngày  8 phủ phàng

Bởi không có Mẹ hoa vàng làm chi

Tặng hoa mà lệ đẵm mi

Lang thang con bận đến đi cả đời

Đến nay hơn tám chục rồi

Bó hoa  tặng mẹ chơi vơi   bên đồi

Huyên đường mắt Mẹ mỉm cười

Răng đen, môi thắm đỏ tươi miếng trầu

Mẹ ơi! Con thật buồn đau

Nhà xưa vắng mẹ trời sầu đất thương

Con về thắp Mẹ nén hương

Nghe như chân Mẹ chãi bương sáng chiều

Bàn chân tất bật liêu xiêu

Chưa từng xỏ dép hắt hiu tuổi già

Con về kính mẹ lẵng hoa

Nhân ngày mồng 8 tháng 3 nỗi niềm.

Con về nát vụn trái tim

Mẹ ơi mất mẹ con tìm về đâu.

 

NHỚ MẸ – 03

Năm nay mồng 8 tháng 3

Nhà xưa vắng bóng mẹ già ai ơi

Chim buồn không hót thành lời

Hoa buồn gục héo giữa đời đơn côi

Tôi buồn tôi khóc mình tôi

Tang lòng quăn thắt lên ngôi từng giờ

Mẹ là hoa mẹ là thơ

Mẹ đi con trẻ bơ vơ cõi lòng

Con về liệm giữa trời trong

con buồn đứng giữa một vòng cô liêu

 

NHỚ MẸ – 04

Thổn thức không cam cách biệt này

Nguyện cầu con hướng đến trời tây

Ao sen mẹ cứ đi nhìn ngắm

Quên hết âu lo ở chốn này

Làm sao con tìm lại ngày xưa

Lời mẹ hòa ru với lá dừa

Tiếng mẹ hát êm như gió thoảng

À ơi theo tiếng võng đong đưa

Nhớ mẹ nhớ bàn tay khô héo

Đầy vết cha dấu ấn thời gian

Nhớ bóng mẹ chiều về bên sân vắng

Ngóng đàn con như gió thoảng lá vàng

Mười năm trường con sợ chia ly

Con sợ nỗi đau đến bất kỳ

Con vẫn nhớ ‘‘vô thường biến đổi’’

Mà đêm về lệ vẫn dầm mưa.

 

NGÀY HÚY KỴ MẸ – CẢM TÁC

Gần ngày húy kỵ cảm thương

Bao la lòng mẹ vấn vương nỗi niềm

Thương con dõi mắt đường chim

Tha phương mờ mịt nhịp tim bồi hồi

“Ân Ba Mẹ” mãi lên ngôi

Đại dương lòng mẹ đứng ngồi lửa thiêu

Con đi biền biệt cô liêu

Không tăm nhạn lá vàng chiều rụng rơi

Mẹ ơi gần đất xa trời

Thương con mẹ mãi chơi vơi nỗi lòng

Cả đời mẹ chẳng thong dong

Nữa đêm thức giấc gánh dòng suy tư

Bóng gầy rớt xuống hao hư

Lưng còng dấu hỏi chín nhừ nhớ con

Bóng cò đồng ruộng héo hon

Vì ai mẹ mãi mõi mòn thân tâm

Tình thương mẹ mạch nước ngầm

Múc hoài không cạn âm thầm dưỡng nuôi

Mẹ ơi nếu có ngày vui

Khi con êm ấm tới lui bình hòa

Đêm về nguyện với Phật Đà

Cũng vì con mẹ thiết tha nguyện cầu

Một đời mẹ một bể dâu

Vinh danh “Lòng Mẹ” một bầu yêu thương

 

CÚNG MẸ

Một nén nhang dâng kính mẹ hiền

Nguyện cầu mẹ tọa cửu đài liên .

Rong chơi rủ bỏ bao sầu muộn

Tây phương mẹ hỡi kết thiện duyên

Một lẳng hoa tươi kính mẹ già

Mong mẹ tâm thành đẹp tợ hoa

Trần gian mẹ nhé đừng lưu luyến

Quy tâm mẹ nhớ niệm Di Đà

Một chén nước trong kính mẫu từ

Cầu mẹ thanh nhàn ý thả thư

Trời tây mẹ hướng đi siêu thoát

Quên hết buồn lo bặt tâm tư

Con dâng lên mẹ bát chè xanh

Mong mẹ tây phương chẳng độc hành

Khẩu nhẹ tâm an hằng nhớ Phật

Rong chơi cõi tịnh chốn trời thanh.

Cuộc sống trần gian mẹ mệt rồi

Thôi thì buông bỏ về tây thôi

Thi hài bỏ lại ba tấc đất

Thần thức tiêu giao với mây trời.

Bất thối bồ tát vi bạn lữ

Nước mắt con xin tiễn Mẹ hiền

Đắng cay Mẹ gánh cả sầu miên

Dưỡng con trẻ nên khôn lớn

Giữa cuộc đời sóng gió đảo điên.

Một lạy này con lạy Mẹ đi xa

Tần tảo cho đời con đơm hoa

Hoa nở quả thành công khó nhọc

Với cuộc đời ân nghĩa thật bao la.

Một lạy này con lạy Mẹ Mẹ ơi!

Mẹ gánh con thơ suốt cuộc đời

Gánh cả chông chênh, người nghịch ý

Mặc cho vật đổi với sao dời

Bữa ăn Mẹ gánh cả sắn khoai

Mẹ gánh cho con bớt mệt nhoài

Đêm đén cầm đèn đi bắt muổi

Sửa chăn ủ ấm suốt bốn mùa.

Một lạy này kính lạy tam tôn

Xin phóng hào quang độ mẹ con

Tây Phương thánh cảnh mẹ vui nghỉ

Mặc kệ trần gian chuyện mất còn.

 

GỞI HƯƠNG VÀO GIÓ

Bởi chưng góp sắc cho đời

Bỏ rừng xuống phố rạng ngời sắc hương

Thong dong giữa cuộc vô thường

Buồn vui thương ghét chẳng vương nỗi niềm

Chân sãi bước dõi đường chim

Ngác ngơ thành thị lắm tim bồi hồi

Tự ngàn xưa mãi lên ngôi

Gởi hương vào gió chưa hồi bỏ quên

Hương bay thoảng nhẹ nhẹ tênh

Không chen lấn vẫn ghi tên bảng vàng

Ven đương lắm kẻ tay dang

Trầm trà tri kỷ chẳng màng thế nhân

Xa rồi những bước phong trần

Về đây cô lữ gởi thân cõi nhàn

Xả danh lợi bớt cưu mang

Thị phi thế sự như làn mây trôi

Nắng mưa cứ việc luân hồi

Thì ta vẫn cứ mà ngồi bên nhau

Tình thân xóa hết nỗi đau

Nhân sanh cõi mộng không lay lắc lòng

Phong lan một cõi thong dong

Gởi hương vào gió hết vòng tử sinh.

 

HỒI TƯỞNG

Đi về thăm lại ngày xưa

Trải bao năm tháng vẫn chừa tuổi thơ

Qua rồi ngày tháng mộng mơ

Mà chưa qua hết dại khờ hôm nay

Một đời ly biệt biệt ly

Quê hương cảnh cũ nhớ ghi tỏ tường

Ra đi vui chốn phố phường

Chùa quê bao trẻ nhớ thương bóng hiền

Chao ôi! Cơm áo gạo tiền

Làm sao xóa hết não phiền cổ kim

Gửi hồn theo dấu đường chim

Mẹ ơi nhớ mẹ biết tìm nơi đâu

Mùa thu lá rụng sầu sầu

Mắt thơ nhòa lệ quặn đau nghẹn lời

Đêm khuya vọng tiếng chuông rơi

Như trong tìêm thức những lời mẹ xưa

À ơi…. Tiếng nhặt tiếng thưa

Đưa con qua hết nắng mưa sáng chiều

Vu lan màu lá đìu hiu

Nhìn về cố quận chín chiều ruột đau

Mặc cho năm tháng đổi màu

Chỉ mong sao mẹ tháng ngày thong dong

Chắp tay bày tỏ nỗi lòng

Nguyện tròn hiếu đạo cho lòng tĩnh yên.

 

MẸ TÔI

Mẹ già dõi mắt xa xăm

Bên cành mai nhỏ cuối năm cận kề

Hương xuân thơm ngát đường quê

Mà sao con nhỏ chưa về con ơi!

Tha phương xuôi ngược dòng đời

Vỉa hè cơm quán nghẹn lời nơi xa

Về đi con với mẹ cha

Có con ấm cúng cả nhà đó con

Có con cơm sẽ ngon hơn

Có con hoa tết bướm vờn nắng xuân.

 

TỪNG GIỜ THƯƠNG BA

Nỗi niềm Ba hỡi có hay

Thương Ba năm tháng đắng cay cuộc đời

Chăm con không nói nên lời

Miếng cơm manh áo một trời yêu thương

Ba ơi… Nhớ lắm đêm trường

Hắt hiu nỗi nhớ vấn vương bóng hình

Giờ Ba biền biết lặng thinh

Cù lao chín chữ nghĩa tình oằn vai

Đêm về nước mắt ngắn dài

Thương ba vì kế sinh nhai cơ cầu

Hợp tác xã một bể dâu

Rừng xanh đồng cạn ba đâu nề hà

Một lòng kính tưởng về Ba

Một lòng chỉ hướng Phật cầu mong

Ba về cõi mãi thong dong

Ba ơi buông bỏ cho lòng mây bay

Ba ơi Ba hở có hay

Con thơ đã lớn từng giờ nhớ ba

Nhớ ba con nguyện an nhà

Anh em hòa thuận một nhà ấm êm

Thương kẻ dưới kính nhường trên

Bao dung tha thứ nghĩa trên bạc tiền

Hương hoa thờ tự trước tiên

Tri ân ôn cố khỏi phiền lụy ai

Cầu Ba mẹ tọa liên khai

Rong chơi cõi tịnh trần ai hết rồi

Vu lan chữ hiếu lên ngôi

Tâm hương kính nguyện nhẹ vơi nỗi niềm

 

VU LAN – CẢM TÁC

Ngày xưa con gắn hoa hồng

Giờ đây nổi nhớ mênh mông -tủi buồn

Vu lan dõi mắt đồii truông

Con côi đơn lẻ mắt tuông lệ nhòa

Một lòng chí niệm Di Đà

Cầu mong cho mẹ liên hoa cửu đài

Thành tâm sám nghiệp trần ai

Thân an ý tịnh Như Lai xoa đầu

Con nguyền đang ở bể dâu

Luôn tu vạn hạnh không sầu không thương [đau]

Liên trì hoa nở ngát hương

Ngay nơi trần thế chẳng vương tục trần

Mẹ ơi suy thịnh phù vân

Tâm an khẩu tịnh muôn phần an vui

Cầu cho Phụ mẫu mọi người

Bảy đời cha mẹ mĩm cười như nhiên

Qua đi mọi chuyện ưu phiền

Lai vãng tùy xứ tạo duyên thoát trần

Thích Như Giải (Lũy Tre Xanh)

Chùa Lầu, Duy Trinh, H. Duy Xuyên, Quảng Nam

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

Tác phẩm đạt giải khuyến khích (phóng sự): “Phát huy truyền thống Đạo hiếu và Dân tộc” của tác giả nhóm Y bác sĩ Trường Xuân Đường

Cuộc thi “Sáng tác các tác phẩm về đạo Hiếu” – năm 2018 Vòng chung khảo GIẢI KHUYẾN KHÍCH ———————- Tác phẩm: TRƯỜNG XUÂN ĐƯỜNG PHÁT HUY TRUYỀN THỐNG ĐẠO HIẾU …

X